ooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooo
Hãy cho em một lí do
Lý do để thôi yêu anh, thôi nhớ anh và quên anh.
Lang thang khắp phố phường cả ngày, nó mệt lả ngồi vật xuống ghế đá trong công viên. Đã cả tuần nay nó cố gắng đi tìm câu trả lời cho trái tim. Nó muốn biết vì sao anh rời xa nó.
Hà Nội một ngày không nắng, bầu trời xám xịt đầy mây bay. Sắp có một cơn giông tố, sắp có một trận mưa rào. Nó cũng đang mong mưa, để có thể làm dịu lại cái nóng bức đangtrào lên trong lòng nó. Nó nhớ anh tới quay quắt, nó muốn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của anh, muốn sà vào lòng anh để thấy bình yên. Nhưng nó vẫn không tìm thấy anh.
qqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqqq)ha ()ha()ha()xt()ha(
Anh biến mất chỉ sau một cái tin nhắn “Mình chia tay đi, nhẹ nhàng em nhé”.
Nó tưởng mình đọc nhầm, nó tắt điện thoại đi rồi lại mở ra đọc. Nó chau *** nhắn lại “anh lại trêu em chứ gì”, “định dọa em hả”, “anh chẳng thoát được khỏi em đâu”…nó nhắn liên tục cả chục tin nhưng vẫn không thấy hồi âm, nó bắt đầu hoang mang …gọi cho anh nhưng anh không nghe máy. Nó hoảng hốt, nước mắt rơi lã chã, nó ôm con gấu bông anh tặng mà òa khóc. Nó cố lục lọi tìm lại nối nhớ xem mình đã làm gì sai, xem vì sao anh lại muốn chia tay, nó chỉ biết khóc. Mới hôm qua đây thôi anh vẫn còn còn bảo sẽ luôn ở bên nó vậy thì cớ sao…Không chịu được nữa nó lấy xe phóng tới nhà anh.
Nó chạy thục mạng lên tầng ba của dãy nhà. Căn phòng của anh đóng kín cửa, người ta bảo anh đã chuyển đi chỗ khác. Nó ngồi phịch xuống cầu, nó mong anh sẽ quay lại, có thể anh sẽ quên gì đó…nước mắt nó lại nhòe đi, nó cười chua chát “anh hèn lắm, ngốc ạ. Anh nghĩ là em bỏ cuộc sao?”
***
Bên kia đường là một chàng trai ngồi khuất trong quán cà phê. Vẻ mặt thanh tú nhưng khắc khổ. Anh ngồi đó nhìn lên tầng ba ngôi nhà đối diện, nơi có cô gái đang gục mặt khóc trong mưa. Anh nhấp li cà phê mà mình vẫn ưa thích, nhưng hôm nay không hiểu vì sao lại đắng ngắt nơi cổ họng.
Anh bồn chồn lo lắng khi mưa mỗi lúc một nặng hạt. Tâm trí rối bời, khuôn mặt thoáng chút hốt hoảng, ánh mắt lo âu, môi cắn môi muốn bật máu “Ngốc ạ, sao em không về đi, em sẽ ốm mất”. Anh muốn chạy tới ôm lấy cô bé, che chở cho cô nhưng anh không thể…
***
Nó ngồi đấy, nước mắt vẫn không ngừng rơi, nó muốn kìm nén lại, muốn mạnh mẽ lên…nhưng nghĩ tới anh nước mắt lại rơi lã chã. Mưa rơi, nó cười trong nước mắt “ông trời cũng đang khóc cùng nó”. Nó muốn ngồi trong mưa, nó nghĩ cứ để mưa gột rửa đi tất cả. Biết đâu nó sẽ thấy sáng suốt hơn để tìm ra một lí do…nó cứ ngồi như thế dằn vặt chính mình. Cho tới khi màn đêm buông xuống, nó mới lê từng bước nặng nhọc về. Đầu óc trống rỗng, nó không muốn nghĩ tới anh nữa…mặc dù nụ cười và ánh mắt của anh vẫn hiện hữu trong nó.
Nó mệt mỏi vùi mình vào chăn ấm, lấy một quyển sách ra đọc, nhưng không thể tập trung được, nó lại nghĩ về anh. Nó vẫn chưa tin nổi là anh đã rời xa nó, nó vẫn thấy anh như ở đâu đây. Nhìn đâu nó cũng chỉ thấy hình ảnh của anh. Dụi đầu vào con gấu anh tặng nó thổn thức “anh ấy chỉ đùa *** thôi…chỉ là đùa thôi mi mi nhỉ”…rồi òa lên nức nở.
Thức dậy với tâm trạng uể oải. Bầu trời hôm nay đã có những tia nắng nhẹ, nó nhắm mắt hít sâu cái không khí trong lành của buổi sáng. Như muốn quên đi tất cả. Nó mong tất cả chỉ là cơn ác mộng… Nó buồn khi biết anh đã thật sự rời xa nó. Anh không còn nhắn tin chúc nó ngủ ngon, không gọi nó dậy vào mỗi buổi sáng chỉ để nói câu “anh yêu em”, nó bước đi trong vô thức và đầu vẫn ngập tràn những kỉ niệm về anh. Một chiếc lá vàng khẽ rơi vương vào tóc nó, ngước lên… nó cười buồn vì không hiểu sao mình lại tới đây.
Trước mắt nó là con đường rộng thẳng tắp, hai bên là những cây cổ thụ nhuộm một màu vàng héo hắt. Mùa thu đã tới, anh và nó yêu nhau đã được một năm. Đây là con đường anh và nó gặp nhau lần đầu tiên và cũng là nơi nó và anh đi dạo vào mỗi buổi chiều. Cảnh vật thân quen làm cho nó thấy dễ chịu